NÀY ĐÂY LÀ HỘI THÁNH / GIÁO HỘI CỦA CHÚA, VÂNG LẠY CHÚA, CON ĐI NGỦ ĐÂY !


Đức Thánh Giáo hoàng Gioan XXIII, thánh Giuse, Chúa Thánh Thần… thật nhiều tiếng nói đang hòa quyện để mời gọi chúng ta biết phó thác, tín thác và sống trong bình an.

Người ta kể rằng, mỗi tối trước khi đi nghỉ, Đức Thánh Giáo hoàng Gioan XXIII thường thưa với Chúa: “Giáo Hội là của Chúa, lạy Chúa, con đi ngủ đây.”

Đó chính là cách vị “Giáo hoàng nhân hậu” đối diện với những căng thẳng do gánh nặng trách nhiệm, trước muôn vàn mối bận tâm và lo lắng của cả thế giới rộng lớn.

Trong những ngày cử hành lễ Đức Maria – Mẹ Giáo Hội, tôi nghĩ đến Mẹ như là Mẹ của cả “Hội Thánh tại gia” mà chồng tôi và tôi đang xây dựng. Và chính trong bối cảnh ấy, thói quen phó thác của Đức Gioan XXIII trở nên đặc biệt an ủi và đánh động tôi.

“Hội Thánh tại gia này là của Chúa, lạy Chúa, con đi ngủ đây!”

Bởi lẽ, bất cứ người làm cha mẹ nào cũng đều hiểu rằng danh sách những nỗi lo là vô tận, cho dù chúng không nhiều hay đa dạng như những vấn đề mà một vị Giáo hoàng phải đối diện. Nhưng điều chúng ta không được quên là: thật sự, con cái và gia đình này thuộc về Thiên Chúa hơn là thuộc về chúng ta. Ngài “lo lắng” cho chúng còn hơn ta rất nhiều, và Ngài có khả năng chăm sóc, giải quyết mọi sự cách trọn hảo vô cùng.

Một tình yêu thanh khiết

Đức Thánh Cha Phanxicô đã đưa ra một cách nhìn rất sâu sắc về thái độ buông xả và tín thác này trong Tông thư tuyệt đẹp của ngài về thánh Giuse.

Và tôi chưa bao giờ nghĩ đến đức khiết tịnh theo cách mà ngài trình bày:

“Làm cha có nghĩa là đưa con cái đến với cuộc sống và với thực tế. Không giữ chúng lại, không bảo bọc chúng quá đáng hay sở hữu chúng, mà là giúp cho chúng có khả năng tự quyết định, tận hưởng tự do và khám phá những khả năng mới. Có lẽ vì thế mà ngoài danh hiệu cha, truyền thống còn gọi Thánh Giuse là Đấng “cực thanh cực tịnh”. Tước hiệu đó không đơn thuần là một dấu chỉ của lòng yêu mến, mà còn là tóm lược một thái độ đối lập với tính chiếm hữu. Thanh khiết là sự tự do thoát khỏi thái độ chiếm hữu trong mọi lĩnh vực đời sống của mình. Chỉ khi nào tình yêu thanh khiết, đó mới là tình yêu thực sự. Một tình yêu chiếm hữu cuối cùng sẽ trở nên nguy hiểm: nó giam hãm, bóp nghẹt và gây đau khổ. Chính Thiên Chúa đã yêu nhân loại bằng một tình yêu thanh khiết; Ngài để chúng ta được tự do, thậm chí phạm tội và chống lại Ngài. Luận lý của tình yêu luôn là luận lý của tự do, và Thánh Giuse biết cách yêu thương với thái độ tự do phi thường.”

Dù đây là một thái độ đòi hỏi rất nhiều, nhưng đồng thời cũng mang lại sự giải phóng nội tâm. Đó là thái độ học cách chấp nhận, ngay cả khi mọi sự (hay con cái) không diễn ra như ta mong muốn.

Con đường thiêng liêng mà thánh Giuse vạch ra cho chúng ta không phải là con đường nhằm giải thích, mà là con đường (để) đón nhận. Và chỉ từ sự đón nhận ấy, từ sự hòa giải ấy, chúng ta mới bắt đầu nhận ra một câu chuyện rộng lớn hơn, một ý nghĩa sâu xa hơn.

Biểu hiện chắc chắn nhất của Thánh ý Thiên Chúa

Nhà văn linh đạo - Linh mục Jacques Philippe cũng trình bày một dạng thức đón nhận như thế trong bối cảnh trung tín với Chúa Thánh Thần, trong tác phẩm “Trong Trường Học của Chúa Thánh Thần”. Ngài cho rằng, sự tăng trưởng trong việc nhạy bén với Chúa Thánh Thần đến từ điều mà ngài gọi là “vâng phục trước các biến cố”.

Cha viết rằng:

“Có nhiều điều xảy ra mà Thiên Chúa không muốn, nhưng trong sự khôn ngoan của Ngài, Ngài vẫn cho phép… Luôn luôn có cả một tập hợp những hoàn cảnh mà chúng ta hoàn toàn không thể thay đổi, không nhất thiết do Thiên Chúa muốn, nhưng được Ngài cho phép, và Thiên Chúa mời gọi chúng ta đón nhận chúng với lòng tín thác và bình an… Sau cùng, các biến cố của cuộc sống chính là biểu hiện chắc chắn nhất của Thánh ý Thiên Chúa, bởi vì không có nguy cơ chúng ta diễn giải chúng cách chủ quan.”

Vì thế, khi đối diện với những biến cố khó khăn hay đau lòng trong “Hội Thánh tại gia” của mình, lời phó thác tín thác của Đức Gioan XXIII lại một lần nữa trở thành niềm an ủi: “Xin Chúa lo liệu tất cả.”

“Bàn tiệc phó thác mọi lo âu”

Một ngày nọ, vào cuối một tuần dài, tôi ra ngoài đi bộ để giải tỏa phần nào những căng thẳng và rồi ghé vào một trong những ngôi nhà thờ trong khu phố của chúng tôi. Khi ấy, tôi chợt nhớ đến một điều mình từng đọc, nói về sự giải thoát mà lời cầu nguyện với Thánh vịnh 55 mang lại:

“Hãy trút nhẹ gánh lo vào tay CHÚA,
Người sẽ đỡ đần cho,
chẳng để chính nhân phải nghiêng ngửa bao giờ.” (Tv 55, 23)

Đó cũng chính là lời khuyên mà vị Giáo hoàng đầu tiên đã viết trong thư của ngài: “Mọi ​âu lo, hãy trút cả cho Người, vì Người chăm sóc anh em” (1 Pr 5, 7)

Những suy tư của tôi ở cuối nhà thờ dần biến thành một “bàn tiệc phó thác mọi lo âu”. Mỗi khi một nỗi bực bội mới xuất hiện trong tâm trí, tôi gọi tên nó và “trao phó” nó cho Chúa. Những mối lo lắng của những người bạn thân yêu cũng lần lượt hiện lên trong suy nghĩ của tôi, và tôi cũng đặt tất cả vào đống lo âu mà tôi đang trao phó cho Chúa Giêsu. Những nỗi bất an của họ lại khiến tôi nhớ đến thêm nhiều nỗi lo của chính mình, và tôi cứ tiếp tục chất thêm tất cả vào đó.

Như nhà thần học - linh mục Henri Nouwen suy tư, Chúa Giêsu muốn cư ngụ trong chúng ta, và tạo nên một “ngôi nhà mới”, nơi mà (“Một khi dám để Thiên Chúa đi vào toàn bộ bản thân run rẩy của mình, bạn càng cảm nhận được rằng,) Tình Yêu Ngài - tình yêu hoàn hảo - đuổi hết mọi sợ hãi!”

Ngôi nhà ấy mang lại cảm giác an toàn, ấm áp và đầy an ủi. Trong ngôi nhà này, tôi có thể trao phó những gánh nặng của mình cho Người, bởi vì Người quan tâm đến tôi. Tôi không còn phải lo lắng nữa, vì Chúa Giêsu đang hiện diện trong ngôi nhà ấy.

Cả “bàn tiệc phó thác mọi lo âu” của tôi lẫn lời cầu nguyện phó thác của Đức Giáo hoàng Gioan đều không làm cho mọi nỗi lo biến mất hoàn toàn, nhưng chúng mang lại cho tôi một khoảnh khắc nhẹ nhõm và đủ sức mạnh để tiếp tục bước đi.

Lạy Đức Maria, Mẹ Hội Thánh, xin cầu bầu cùng Chúa cho Hội Thánh tại gia của con!

Amen.

Maria Ngọc Tỷ chuyển ngữ
Nguồn: “It’s your domestic Church, Lord, I’m going to bed”, Kathleen N. Hattrup, aleteia.org, 20/05/2024, truy cập ngày 29/12/2025

Nhận xét